
Còn vài ngày nữa là sinh nhật Minh, 24/9. Trưa qua, mình gọi điện về nói chuyện được với mẹ và bà ngoại. Tuy nhiên vẫn nghe thấy tiếng Minh gọi bà và em nói “con đã bảo mua cho chị Phương ômai mận cơm mà”, khi mình nói với mẹ là mình muốn ăn mận chua. Nhanh quá, mình cảm tưởng như mới ngày nào thôi, mẹ sinh em Minh. Khi đó mình đang học lớp 12, rồi ôn thi đại học, năm 1997. Hạnh Oanh học lớp 10, 8. Quả thực dịp bọn mình chưa biết hỏi han mẹ chuyện em bé đạp bụng mẹ như thế nào, mẹ có thấy khó chịu không. Mặc dù, ba chị em gái mình là những đứa con ngoan, biết giúp mẹ làm gạo, làm hết việc nhà. Bọn mình không khỏe như mấy tên con trai lực lưỡng nhưng tinh thần trách nhiệm và lòng yêu thương bố mẹ thì hơn hẳn họ. Chính vì vậy, chẳng khi nào bố mẹ buồn lòng vì chị em mình. Thế nên, khi biết mẹ sắp có em bé, có thể chị em mình có một chút hờn dỗi. Rồi cảm giác hơi ngượng ngùng khi bạn bè trêu. Điều đó cũng dễ hiểu thôi mà.
Mình không sao quên được, ngày mẹ sắp sinh Minh. Mình đèo mẹ đi công việc bằng xe máy. Đường xuống Quế Võ đầy sỏi đá. Mình thương mẹ và lo cho em bé lắm. Mình biết mẹ luôn thương chị em mình và luôn làm việc hết mình cho các con, gia đình. Ngày 21/9, mình nhập trường thì mẹ sinh Minh ở bệnh viện Bắc Giang. Cuối tuần đó, mình cùng một người bạn đi tàu về nhà. Lên thăm mẹ, gặp em bé, bé tẻo tèo teo, người thì đỏ hỏn. Mẹ hỏi mình nhập học ra sao rồi cho mình tiền đóng học. Dịp đó, nhà mình vẫn còn khó khăn, biết bao nhiêu chuyện phải lo. Nhưng sự ra đời của em Minh khiến bố mẹ cảm thấy khó khăn giảm đi. Thế rồi, em Minh lớn lên từng ngày. Vì đi học xa, 1-2 tuần mình mới được về thăm nhà một lần. Hai năm đầu sinh viên, mình và các bạn muốn tiết kiệm tiền nên đạp xe hơn 30km về thăm nhà. Cảm giác về thời gian và quãng đường khi đó thật ngắn. Về thăm bố mẹ và các em, thích nhất là được bế em bé. Vậy mà, mấy tháng đầu Minh có thèm theo mình đâu. Tủi thân quá đi. Nhưng dần dần, Minh biết hơn và đã biết yêu quý các chị như nhau.
Năm nay Minh lên lớp Bốn rồi. Mặc dù từ bé được mọi người nói là thông minh nhưng chưa năm nào đạt học sinh giỏi cả. Tại vì Minh học Toán rất nhanh nhưng các môn khác như chính tả, văn chưa được tốt lắm. Từ tháng Sáu, chị Oanh tốt nghiệp, về Bắc Ninh và dạy Minh môn Toán và tiếng Anh. Chị Oanh nói Minh học rất nhanh nhưng đôi khi không kiên nhẫn, lười suy nghĩ các bài toán đố. Mình đã viết thư về động viên hai chị em học. Ngày trước thì bố có thể giúp chị em mình giải toán khó nhưng bây giờ bố đi làm về muộn, chương trình học của học sinh thì ngày càng khó hơn nên đôi khi mẹ cũng chịu các bài toán mẹo. Tuy nhiên, thì Minh cũng biết chơi cờ Tướng, cờ Vua. Vừa rồi chị Oanh cũng mách chuyện bố hay nhường Minh thắng cờ. Mình phải góp ý để bố chơi một cách ngang bằng với Minh. Như vậy mới phát huy tính sáng tạo của Minh và tinh thần có thắng không kiêu, bại không nản. Từ năm ngoái, mẹ và các chị vẫn phải tắm cho Minh. Từ năm nay Minh có thể tự tắm được rồi. Lớp Bốn ngày xưa, mình đã có thể nấu cơm và bảo bài cho hai em rồi, rất da dáng chị lớn. Vậy mà bây giờ Minh bằng tuổi mình khi đó, mình thấy Minh vẫn bé bỏng. Minh bé bỏng như dịp tháng 10/2003, khi đó Minh học lớp Một, cứ đòi mẹ và chị mua cho một bộ comple. Khi đó chưa có điều kiện nên chỉ cho Minh mặc quần bò sơ vin áo trắng và đeo cavat mà thôi (mình post ảnh anh Sơn chụp Minh hôm ăn hỏi). Hôm cưới, mình bắt gặp Minh nói chuyện với mấy chú chó nhỏ “Cún ơi, mày có buồn không, hôm nay chị Phương lấy chồng đấy”. Minh rất yêu chó mèo, mấy hôm cưới hỏi bận bịu, mẹ muốn cho hết cho con nhưng Minh không chịu. Nhưng sau khi được mọi người biếu tiền vía mấy con chó con, Minh đút lợn thì cậu ta thích lắm. Nhanh quá đi thôi, mới ngày nào, năm 2000 mình bắt đầu yêu anh Sơn, Minh mới 3 tuổi. Đi đâu ai cũng nghĩ là con của bọn mình. Rồi thỉnh thoảng anh Sơn thơm trộm mình, cu cậu bắt gặp, trông cái mặt hơi ngượng rất dễ thương. Đôi khi mình phụng phịu là anh Sơn không quý Minh lắm nhưng thực ra anh ấy cũng rất quý Hạnh Oanh Minh. Tuy là thỉnh thoảng tỏ ra hơi nghiêm khắc với Minh khiến cu cậu hơi sợ sợ anh Sơn. Trẻ con luôn cần sự gần gũi, dễ chơi cơ. Bây giờ mình đã là mẹ, khi con mình ra đời, cảm giác Minh bé bỏng sẽ dần ít đi. Nhiều khi mình thấy thật tiếc khi thời gian trôi đi nhanh quá, mình chẳng có nhiều thời gian gần em Minh. Sau 4 năm đại học, 2 năm đi làm và 3 năm xa nhà. Giờ đây Minh bé bỏng của mình đã 9 tuổi rồi. Năm sau về nhà, còn thơm Minh yêu được, chứ một vài năm nữa thì Minh yêu bé bỏng đã trở thành một cậu thanh niên, một chàng trai rồi, làm sao mà thơm, mà nhấc bổng, mà cưng nựng được. Minh yêu của bố mẹ và ba chị chăm ngoan, học giỏi nhé.